MGI Medical

BÁC SĨ VIỆT NAM

Mỗi milimet giữ lại một phần đời

Từ ước mơ của một cậu bé Đồng Tháp đến những ca vi phẫu xuyên đêm: câu chuyện của BSCKII Võ Thái Trung về đôi tay người thầy thuốc và những cơ hội sống, lao động được giữ lại cho người bệnh.

Mỗi milimet giữ lại một phần đời

Dưới kính hiển vi, thế giới chỉ còn vài milimet

Có những lúc trong phòng mổ, mọi thứ rộng lớn bên ngoài dường như thu lại.

Chỉ còn một vùng phẫu trường dưới kính hiển vi. Một mạch máu vài milimet. Một sợi thần kinh rất nhỏ. Và người bác sĩ gần như đứng yên suốt nhiều giờ, đưa từng mũi nối vào nơi mà mỗi chuyển động đều cần sự chính xác.

Có những ca như thế kéo dài 10 đến 15 tiếng. BSCKII Võ Thái Trung cùng đồng nghiệp nối từng mạch máu, từng sợi thần kinh, bền bỉ đi qua từng milimet nhỏ bé để giữ lại một phần cơ thể cho người bệnh [1].

Anh từng nói:

“Vi phẫu hấp dẫn tôi bởi đây là chuyên ngành mà mỗi milimet đều có ý nghĩa” [1].

Với vi phẫu, milimet không còn chỉ là một đơn vị đo.

Phía sau nó có thể là một bàn tay từng làm việc. Một cẳng chân từng đưa con người đi qua những tháng ngày mưu sinh. Là những điều rất bình thường của một đời người – cho đến khi tai nạn khiến chúng đứng trước nguy cơ không còn nguyên vẹn.

Và vì thế, người bác sĩ cúi xuống kính hiển vi.

Kiên nhẫn.

Lặng lẽ.

Từng milimet một.

BSCKII Võ Thái Trung (ngoài cùng bên phải) cùng ê-kíp trong một ca phẫu thuật. Ảnh: Báo Sức khỏe & Đời sống.
BSCKII Võ Thái Trung (ngoài cùng bên phải) cùng ê-kíp trong một ca phẫu thuật. Ảnh: Báo Sức khỏe & Đời sống.

Từ Đồng Tháp, một ước mơ đi rất xa

Võ Thái Trung sinh ra và lớn lên ở Đồng Tháp. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến người dân quê mình ốm đau mà không phải ai cũng có điều kiện khám chữa bệnh. Chính những điều ấy đã gieo vào anh ước mơ trở thành thầy thuốc [3].

Ước mơ ấy đưa anh qua một hành trình dài: tốt nghiệp Học viện Quân y, học chuyên khoa I tại Đại học Y Dược TP.HCM, rồi chuyên khoa II tại Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch. Hôm nay, anh là Phó trưởng khoa Chấn thương – Chỉnh hình, Bệnh viện Đa khoa Bình Dương [1].

BSCKII Võ Thái Trung, Phó trưởng khoa Chấn thương – Chỉnh hình, Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Ảnh: Báo Pháp Luật TP.HCM.
BSCKII Võ Thái Trung, Phó trưởng khoa Chấn thương – Chỉnh hình, Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Ảnh: Báo Pháp Luật TP.HCM.

Năm 2013, anh về khoa. Bình Dương có nhiều khu công nghiệp, kéo theo nhiều tai nạn lao động và tai nạn giao thông. Trước đây, nhiều trường hợp phải chuyển lên tuyến trên [1].

Cùng đồng nghiệp, anh từng bước triển khai những kỹ thuật nối bàn tay đứt lìa, chuyển ngón chân thay ngón tay, tái tạo khớp bằng vi phẫu và che phủ bằng vạt tự do [1].

Nhưng phía sau tên gọi của mỗi kỹ thuật là một câu chuyện khác.

Bởi một bàn tay đâu chỉ là bàn tay.

“Giữ được cho họ một bàn tay hay một cẳng chân cũng đồng nghĩa giữ lại cơ hội mưu sinh sau này” [1].

Ở đó, y khoa chạm vào đời sống theo một cách rất cụ thể: giữ lại khả năng cầm nắm, bước đi – và cùng với nó, giữ lại một phần con đường phía trước.

Có những phần cơ thể phải đi một vòng để trở về

Đêm giao thừa 2022–2023, một người bệnh đa chấn thương, đứt lìa cẳng chân được đưa vào bệnh viện. Toàn trạng lúc ấy chưa đủ ổn định để nối lại ngay. Ê-kíp chọn nuôi ghép tạm cẳng chân sang chân đối diện, chờ người bệnh đủ điều kiện mới nối trở lại. Cuộc mổ kéo dài hơn 5 giờ [1].

Một phần cơ thể, trong hoàn cảnh đặc biệt, được giữ ở một nơi khác để chờ ngày trở về.

Gần ba năm sau, tháng 9/2025, một thử thách khác đến với ê-kíp.

Một sản phụ 20 tuổi, mang song thai 23 tuần, gặp tai nạn lao động và đứt lìa bàn tay phải [4].

Lần này, bàn tay được ghép tạm vào cẳng chân để duy trì tưới máu. Ca mổ kéo dài 9 giờ, bắt đầu từ 17 giờ và kết thúc lúc 3 giờ sáng hôm sau [4].

Thời gian lúc ấy dường như được tính bằng một nhịp khác.

Không chỉ bằng giờ.

Mà bằng dòng máu cần được duy trì. Bằng sự sống của phần chi đang được giữ lại. Bằng những ngày chờ đợi để người mẹ và hai thai nhi đi đến thời điểm có thể bước tiếp.

Mười hai giờ để một bàn tay trở về

Khoảng hai tháng sau, khi thai đã ở tuần thứ 34, bàn tay được nối trở về vị trí cũ [5].

Ca phẫu thuật cuối tháng 11/2025 kéo dài hơn 12 giờ. Xương quay được kết hợp bằng nẹp vít; ê-kíp nối một động mạch, ba tĩnh mạch, đồng thời ghép gân và ghép thần kinh. Suốt quá trình ấy, tim thai được theo dõi liên tục [5, 6].

Đằng sau phòng mổ là cả một hệ thống chuyên môn cùng hướng về một mục tiêu. Ca bệnh được hội chẩn giữa gây mê hồi sức, chấn thương chỉnh hình, sản, hồi sức tích cực, huyết học và dinh dưỡng; đồng thời hội chẩn từ xa với Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình và Bệnh viện Từ Dũ [5].

Có những ca mổ khiến người ta nhìn thấy rất rõ: y khoa không phải câu chuyện của một đôi tay đơn độc.

Một bác sĩ có thể đứng dưới kính hiển vi nhiều giờ. Nhưng phía sau anh là đồng nghiệp, là nhiều chuyên khoa, là những quyết định phải nối tiếp nhau chính xác như chính những mạch máu đang được nối lại.

Và khi tất cả cùng đi qua những giờ dài ấy, điều được chờ đợi không chỉ là một bàn tay trở về đúng vị trí.

Mà còn là một lời hứa được giữ đến cùng.

“Lời hứa phải được thực hiện với trách nhiệm. Chúng tôi đã hoàn thành lời hứa của mình” [3].

BSCKII Võ Thái Trung cùng đồng nghiệp tại Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Ảnh: Báo Sức khỏe & Đời sống.
BSCKII Võ Thái Trung cùng đồng nghiệp tại Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Ảnh: Báo Sức khỏe & Đời sống.

Sau ánh đèn phòng mổ, người bác sĩ vẫn cúi đầu

Ngày 4/12/2025, ê-kíp nhận thư khen của Bí thư Thành ủy TP.HCM; Chủ tịch UBND TP.HCM trao bằng khen cho tập thể và cá nhân BS Võ Thái Trung [6].

Nhưng khi nói về những kết quả ấy, anh không đặt mình ở trung tâm.

Anh nhắc đến sự dìu dắt của thầy cô, lãnh đạo bệnh viện, PGS.TS.BS Nguyễn Lân Hiếu – Giám đốc bệnh viện – và những đồng nghiệp đã đồng hành [3].

“Công sức của tôi rất nhỏ, một chút kết quả như hôm nay là nhờ sự dìu dắt và dạy dỗ của các thầy, cô…” [3].

PGS.TS.BS Nguyễn Lân Hiếu (trái) và BSCKII Võ Thái Trung tại Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Ảnh: nhân vật cung cấp, đăng trên Báo Sức khỏe & Đời sống.
PGS.TS.BS Nguyễn Lân Hiếu (trái) và BSCKII Võ Thái Trung tại Bệnh viện Đa khoa Bình Dương. Ảnh: nhân vật cung cấp, đăng trên Báo Sức khỏe & Đời sống.

Có lẽ đó cũng là một hình ảnh đẹp của nghề y.

Sau những giờ đứng gần như bất động dưới kính hiển vi, sau những ca mổ dài 10, 12 hay 15 tiếng, điều còn lại không chỉ nằm ở những kỹ thuật khó.

Mà ở cách người thầy thuốc nhìn một phần cơ thể của người bệnh, và thấy phía sau đó cả một cuộc đời.

Một bàn tay là công việc.

Một cẳng chân là những bước đi.

Một milimet mạch máu nhỏ đến mức phải nhìn qua kính hiển vi, nhưng điều người bác sĩ gìn giữ phía sau milimet ấy lại lớn hơn rất nhiều.

Từ cậu bé ở Đồng Tháp từng nhìn thấy người quê mình đau ốm mà thiếu điều kiện chữa bệnh, đến người bác sĩ hôm nay cúi mình trước những mạch máu nhỏ bé, hành trình ấy vẫn đi theo một hướng: về phía người bệnh.

Nó nằm trong từng milimet được kiên nhẫn nối lại.

Trong một bàn tay được giữ lại.

Trong một cẳng chân còn cơ hội trở về.

Và trong phần đời phía trước mà người bệnh có thể tiếp tục bước đi bằng chính cơ thể của mình.

Tài liệu tham khảo

  1. Báo Sức khỏe & Đời sống (Bộ Y tế). Trò chuyện với “phù thủy” vi phẫu Võ Thái Trung: Sau “bão” tôi vẫn chọn đứng trong phòng mổ. 02/07/2026. suckhoedoisong.vn/tro-chuyen-voi-phu-thuy-vi-phau-vo
  2. Báo Sức khỏe & Đời sống. Bác sĩ Võ Thái Trung, BVĐK Bình Dương kể về ca ghép tạm bàn tay vào chân, cứu mẹ và hai thai nhi. 02/12/2025. suckhoedoisong.vn/bac-si-vo-thai-trung-bvdk-binh-duo
  3. Phương Nam. BS Võ Thái Trung và lời hứa với sản phụ mang song thai. Báo Pháp Luật TP.HCM, 01/12/2025. tuoitre.vn/plo/ky-tich-y-hoc-bs-vo-thai-trung-phu-th
  4. Tuổi Trẻ Online. 9 giờ ghép bàn tay đứt lìa vào chân cho cô gái mang song thai. 25/09/2025. tuoitre.vn/9-gio-ghep-ban-tay-dut-lia-vao-chan-cho-c
  5. Thanh Niên. Bí thư Thành ủy TP.HCM biểu dương bác sĩ Võ Thái Trung cùng ê kíp. 05/12/2025. thanhnien.vn/bi-thu-thanh-uy-tphcm-bieu-duong-bac-si
  6. Báo Nhân Dân. Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh gửi thư khen ê-kíp ca phẫu thuật đặc biệt cho sản phụ. 05/12/2025. nhandan.vn/bi-thu-thanh-uy-thanh-pho-ho-chi-minh-gui

Nhận catalogue